Trên gương mặt khắc khổ của ông Hoàng Văn Ờn, ở thôn Trung Sơn, hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng và những biến cố nghiệt ngã của cuộc đời. Ánh mắt trĩu nặng, vẻ lặng lẽ và mệt mỏi như chất chứa nỗi đau khi người con trai là Hoàng Đức Nờm – chỗ dựa duy nhất của tuổi già – đã đột ngột qua đời. Theo thông tin gia đình, vào trưa ngày 7/7/2026, trong lúc đi cấy trên cánh đồng của thôn Trung Sơn, anh Hoàng Đức Nờm không may bị đột quỵ, ngã úp mặt xuống ruộng. Dù được người dân phát hiện và đưa đi cấp cứu, anh đã không qua khỏi.
![]() |
![]() |
Những ngày sau biến cố, ông Ờn lặng lẽ đến bộ phận một cửa để làm thủ tục khai tử cho con trai. Mỗi chữ ký, mỗi tờ giấy hoàn tất đều như khắc sâu thêm nỗi đau của một người cha phải tiễn con về nơi an nghỉ cuối cùng. Bi kịch càng nặng nề hơn khi con dâu đã rời đi, để lại đứa cháu nhỏ cho ông chăm sóc.Ở tuổi xế chiều, khi đáng lẽ được con cháu phụng dưỡng, ông lại trở thành chỗ dựa duy nhất của cháu nhỏ. Mất đi người con trai không chỉ là nỗi đau tinh thần không gì bù đắp, mà còn là sự mất mát về chỗ dựa vật chất, để lại tương lai đầy nhọc nhằn cho hai ông cháu.
Nguồn tin: Phạm Đức Bình TTPVHCC xã.

